KHỐI THỐNG NHẤT.
Thơ vui.
Được sinh ra cùng năm cùng tháng cùng ngày,
Thậm chí còn cùng giờ cùng phút.
Thế mà mỗi thằng một nết,
Chẳng đứa nào giống đứa nào đâu.
Thằng Chân Tay nhanh nhẹn tháo vát từ đầu,
Chẳng đòi hỏi cho riêng mình bổng lộc.
Cái Mồm huyên thuyên vui cười, buồn khóc,
Cho bao nhiêu của cải cũng chưa vừa.
Còn con Tim tính tình sớm nắng chiều mưa,
Rung động theo nhân tình thế thái.
Con Mắt thì tinh quái,
Nó chỉ nhìn thôi đã hiểu nó muốn gì.
Cái Tai hay hóng chuyện thỏa mãn hiếu kỳ,
Ưa những lời ngọt ngào, êm ái.
Tất cả đã đoàn kết đồng hành từ đầu đến cuối.
Duy có một thằng, chỉ một thằng thôi,
Nó từng được coi là dũng sỹ một thời.
Nó từng được yêu, được quý,
Mà đến giờ bỗng dở hơi, đốc chứng,
Lấp la lấp lửng, chực đòi hưu!
ĐỢI.
Em vẫn đợi anh về gõ cửa,
Ngọn đèn thắp mãi, như đã mờ đi.
Có sóng trời, khoảng cách có nghĩa gì?
Mà đợi mãi, đợi hoài mòn mỏi..
Để trong em cứ băn khoăn tự hỏi,
Hay anh đang đau, ốm ở chỗ nào?
Hay anh đang vui cùng các ngôi sao,
Mà rong ruổi quên đường về ngõ vắng.
Em bỗng thành người thoắt quên, thoắt nhớ,
Quên đêm dài, quên buổi học sáng nay.
Mà nỗi nhớ anh thì cứ đong đầy,
Ngơ ngẩn nhớ, như chưa từng biết nhớ..
Anh ơi! Hãy mau về gõ cửa.
Ngọn đèn yahoo thắp mãi sắp lịm rồi..
QUÊ HƯƠNG BỐN MỘT.
Không phải nơi chôn rau, cắt rốn,
Mà thuở ban đầu là tập thể công nhân.
Cùng một bếp ăn đầm ấm quây quần,
Rồi xây dựng gia đình, rồi trở nên lối xóm..
Từ mấy chục nóc nhà nay là làng lớn,
Thế hệ trước sau kế tiếp nối dài thêm.
Cũng tăng gia, trồng trọt ruộng vườn,
Cũng rặng tre xanh, hàng cau, ao cá..
Cứ như thể dây mơ, rễ má,
Tình cảm ngày mỗi thắt chặt bền hơn.
Tình thông gia, đồng tuổi, đồng môn,
Hội cựu chiến binh, hội người hưu trí.
Từ bao giờ mà có trong suy nghĩ,
Của mỗi con người sống ở nơi đây.
Bằng tình yêu trìu mến, mê say,
Tha thiết gọi: Quê hương Bốn Một!
THĂM THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ.
Từ Phú Thọ tôi đến thăm thành cổ,
Mảnh đất khô trộn máu xác ta, thù.
Tiếng quân hòa trong hồn gió vi vu,
Nhẹ bàn chân, kẻo đau thêm gạch vỡ.
Trong lòng đất vẫn ấm từng hơi thở,
Lá thư quê nhà lẹm lửa na pan.
Ba lô quân nhân lỗ chỗ vết đạn bom,
Rất.. rất ít, kỷ vật còn sót lại..
Chính ở nơi đây đã làm nên huyền thoại,
Vô cùng đạn bom và hữu hạn con người.
So với tình yêu tổ quốc Việt Nam ơi,
Thì đế quốc kia, chúng bay phải cút!!
Tám mươi mốt ngày đêm, từng giây từng phút,
Hàng ngàn tấn bom, vạn viên pháo xới cày.
Đất chuyển mình, trời gầm rú máy bay,
Cũng không thể làm anh mềm ý chí!
Trước linh hồn những người chiến sỹ,
Tôi cúi đầu thành kính dâng hương..
NGŨ HÀNH SƠN.
Không phải lần đầu anh đến Ngũ Hành Sơn,
Mà hôm nay bồi hồi xao xuyến lạ.
Chầm chậm bước chân dạo quanh làng đá,
Cảnh vật ngày đổi mới đẹp tươi hơn..
Lên Non Nước thành kính thắp hương,
Thăm chùa Tam Thai, thăm chùa Linh Ứng.
Sang vọng Hải Đài nhìn ra biển lớn,
Qua vọng Giang Đài ngắm dòng sông sâu.
Ta lạc trong hang động để tìm nhau,
Trước kỳ tích mà thiên nhiên ban tặng.
Đá ngũ sắc lung linh như mắt nắng,
Để anh về rừng.. còn nhớ mãi không thôi!
TRĂNG THÁNG TƯ.
Tháng tư,
Nóng ơi, là nóng.
Đường bỏng,
Cả bàn chân.
Nghe rằm này.. cung trăng đến gần,
Bầu trời xuống thấp.
Hầm hập.
Mây bay,
Đêm, ra trời hứng tay.
Nhò nhọ,
Ở nơi nào đó.
Mặt trăng như quả cầu,
Soi lung linh, óng ả sắc màu.
Thì nơi đây mưa xuống,
Xanh đồng, tươi ruộng.
Đồi chè cũng xanh!!
ĐÀ NẴNG.
Đêm, Đà Nẵng,
Trăng nghiêng sông Hàn.
Gió nồng nàn,
Hoang hoang biển thở.
Sông Hàn đêm nay rực rỡ,
đất, trời.
Những ánh sao rơi,
Khỏa niềm nhung nhớ..
Bên em, bên dòng sông, thành phố..
Đêm, cầu quay chuyển mình,
Sông Hàn lung linh.
Sông Hàn thức,
Tầu ngược, xuôi nao nức..
Tiếng còi hú gọi bình minh..
Sông Hàn ơi! Tha thiết bao tình!
ĐẾN HUẾ CÙNG ANH.
Mai này anh vô Huế,
Người em bên ấy có sang cùng?
Thăm chốn hoàng cung,
Lặng nghe nhã nhạc.
Đêm trăng mang mác,
Thuyền rồng xuôi bến sông Hương.
Hò mái nhì thương đến là thương,
Lênh loang sóng nước.
Ngắm cầu Trường Tiền lung linh bảy sắc,
In trên nền trời sao..
Ngự Bình vi vu thông reo,
Gióng giả hồi chuông Thiên Mụ.
Mộng mơ và quyến rũ..
Chất chứa bao tình,
Thì em ơi! Đến với Huế cùng anh!
LẠC THỦY.
Chỉ cách nhau có con sông Đà,
Cũng hai hẹn, ba chờ nay đã tới.
Lạc Thủy bấy lâu anh mong đợi,
Mình cùng lên chùa Mẫu, động Tiên..
Lòng bồi hồi, vừa lạ vừa quen,
Bỡ ngỡ trước ổ rồng ấp trứng.
Bầu vú mẹ căng tròn thơm lựng,
Khơi nên nguồn sữa nuôi đời..
Nơi non cao sương phủ, gió vờn,
Gặp em gái hái đào tiên trên núi.
Ríu rít tiếng cười hòa tiếng suối,
Để lòng người du khách ngất ngây.
Chẳng lẽ bùa men làm anh say,
Mà con tim lâng lâng rạo rực.
Cái ngọt ngào đọng miền ký ức,
Khi nhớ về Lạc Thủy quê em.
ĐÊM CHỢ HÀ GIANG.
Tặng Đắc Phượng.
Người bạn chợ tình đêm ấy ơi,
Em ở đâu?
Anh như con ngựa hoang, hí trên cao nguyên gió,
Gọi tên vẳng lời của đá.
Em ở đâu..
Đêm thâu,
Lung linh vì sao sáng.
Tiếng cười vỡ trong đá,
Rủng roảng xinh tiền.
Rộn rã cao nguyên..
Em vẫn là em,
Giữa vòng khèn anh quay tít.
Lời kèn lá em vi vút,
Chợ một đêm..
Bằng cả,
Tình ta..
Welcome to nốt nhạc rừng

